Xã Hội

Và rồi chúng ta lặng lẽ buông rời nhau...

Thứ Tư, 18/09/2019

 

Điều đau đớn nhất khi kết thúc một chuyện tình vốn dĩ không phải là day dứt, mà là lòng cứ mãi nhớ về những điều đáng lẽ phải quên. Cũng như việc, chúng ta lặng lẽ buông rời nhau sau ngần ấy năm kề cạnh, những ngày hạnh phúc mai này đều vắng bóng đối phương…

Im lặng rời xa, nghe tiếng trái tim vỡ vụn…

Sau này chúng ta sẽ lại là chúng ta như trước đây, không vướng bận và liên hệ gì với cuộc đời của nhau. Có khi tôi bỗng nghĩ rằng, trong tình yêu đến được với nhau hay không vốn dĩ là chuyện của duyên phận, nhưng chỉ một lúc sau tôi thờ thẫn, bởi lòng người đổi thay nên duyên hóa mỏng, phận bạc màu. Tôi không còn khóc lóc như trước đây, tôi trở nên tĩnh lặng, mặc kệ những đợt sóng lòng cứ ngút ngàn gào thét.

Trước đây, khi chưa biết rung động, tôi cứ nghĩ tình yêu là điều gì đó thật dễ dàng, chỉ cần hai người cùng cố gắng vun xây. Nhưng sau khi đã trải qua mối tình đầu, tình yêu trong thâm tâm tôi tựa như cơn gió mùa thu đi hoang, mãi không chịu ngoái đầu nhìn lại. Và dần dần, tình yêu mà tôi nhận về chỉ là sự thương tổn, vết đau không có thuốc chữa, chờ thời gian hong khô và đóng băng.

Trên đời này có muôn vàn lý do để người ta rời bỏ nhau, có người buông tay vì yêu quá nhiều, thương đến đau lòng, có người không hợp, không xứng hoặc có khi là cạn tình... cứ như thế người ta xa nhau, rồi thành xa mãi. Kỳ thực, làm gì có ai không đau lòng khi tình tan vỡ, nhưng có những chuyện chân thành thôi không đủ để thay đổi kết cục.

Người ta thường rượt đuổi nhau trong tâm thế cái tôi quá lớn, để rồi tình yêu dần rạn vỡ, tựa như những lưỡi dao sắc cứa sâu vào tim. Cảm giác nỗi bi thương xâm lấn hiện tại, câu chuyện từng hạnh phúc ấy kết thúc lại đầy nước mắt chát chua.

Góc phố vẫn đông đúc người qua lại, mùa thu vẫn qua cùng những cơn heo may, vậy mà sau ngầy ấy năm chúng ta chọn cách rời đi trong im lặng.

Chỉ một giây trước thôi còn cười nói vui vẻ, nhưng thời khắc sau đã chia ly, đời ai nấy sống, đường ai nấy bước. Lời chia tay bi ai nhất có lẽ chính là sự im lặng, bởi vì im lặng nên không kịp níu lại dù chỉ là một câu chúc phúc, cứ thế mà rời đi, cứ thế mà buông bỏ.

Câu chuyện xưa khép lại, tình yêu hóa dĩ vãng

Có những khi tôi chỉ muốn mình thuộc về riêng anh, cũng như ngày mình gặp nhau, yêu nhau tôi nghĩ rằng chuyện tình này vui cũng được, buồn cũng được, miễn là đừng ai buông rời đôi tay. Nhưng, không còn ai đợi ai, không còn những lời giải thích, tình yêu cũng không còn.

Không ai muốn rời bỏ khi lòng còn yêu, và đớn đau gấp bội lần là sự im lặng. Tình yêu đâu phải là sự bất biến, và vốn dĩ chẳng có mối lương duyên nào vĩnh hằng, chỉ là người ta đang cố gắng từng ngày bồi đắp, vun vén mà thôi.

Trong tình yêu, có một giai đoạn mà tôi tạm gọi là không biết nói gì với nhau, và người ta chọn cách im lặng, dần dần sự im lặng đã giết chết tình yêu. Người không nói, vì đã quá mỏi mệt nên không buồn giải thích, vì đã ngấm ngầm rời xa nên mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Còn tôi, sau tất thảy những đớn đau đã qua, đành mạnh mẽ buông tay để người đi, như một điều hiển nhiên!?

Nguyễn Thoa (theo Dân trí)


 


TAG:
Tin tức Mới:

Ý kiến của bạn

Họ tên:
Email: