Văn hoá - Văn nghệ » Tác giả - tác phẩm

Lục bát không lên đồng

Thứ Ba, 30/11/2021

Với 1.248 trang sách, tập “Lục bát mỗi ngày” của nhà thơ Đặng Vương Hưng ra mắt vào những ngày Hà Nội vừa ngớt giãn cách lần thứ 4. Nghĩa là Đặng Vương Hưng làm sách trong thời gian phong tỏa. Năm trước, khi có dịch Covid, Đặng Vương Hưng cũng lặn lội đến từng tác giả nhà văn - người lính, lấy tư liệu, nhọc công cùng cộng sự làm cuốn "Nhật ký thời chiến Việt Nam". Với anh, hình như Covid đứng ngoài cánh cửa, Covid “bó tay” trước sức lao động của nhà văn.

Với Đặng Vương Hưng, “Mỗi ngày viết mấy câu chơi/ Nhặt đầy yêu thích, đánh rơi nỗi buồn”. Trước hết là một cách tiêu thời gian của nhà thơ cho chữ nghĩa chứ không phải việc gì khác. Ở nước ta có những nhà thơ có những câu thơ lục bát thật hay, viết như lên đồng, riêng Đặng Vương Hưng viết lục bát mỗi ngày không phải như lên đồng, mà vì đam mê, thích viết. Đơn giản thế thôi. Thơ viết mỗi ngày, nếu đọc khắt khe thì thơ Đặng Vương Hưng đọng lại câu lục và câu bát hơn là toàn bài. Dù anh viết rất vững về nghề, kỹ lưỡng và có nhiều bài thế sự lan tỏa.

Trong cách nhìn hướng đời và đạo, cách nhìn mái tóc đen với một nhà sư nữ, rồi đặt ra một giả thiết khát vọng sống ở góc nhìn tinh tế, một cách "xin" không dễ "cho": “Về đây xin một lần thôi/ Để cho mái tóc em tôi lại dài”. Viết mà như không viết, chỉ là cách đối thoại thường nhật mà đi vào lòng người. Hay như nhà thơ đi chợ cầu may. May rủi vốn đi hết một đời người ở chợ người: “Chợ trời đâu chỉ mình tôi/ Bán mua những cái cuộc đời bỏ đi”. Cái "cuộc đời bỏ đi" vào thơ lục bát Đặng Vương Hưng, trong cách nhìn đồng tiền phiêu dạt: “Nhiều tiền mua cả trời xanh/ Ít tiền ước một bát canh cua đồng”. Giản dị như chân quê trong cách nhìn chiếc lá mồ côi: “Ngày mai phía cuối còn đường/ Và mưa gió thế em thường đợi ai?”. Hóa ra cái lá đợi cũng mồ côi trong “Lục bát mỗi ngày”. Đặng Vương Hưng chất vấn hạnh phúc con người bằng lục bát, có câu hỏi về hạnh phúc thế này: “Có ai đổi được vàng mười/ Thành hạnh phúc với tiếng cười hay không?”.

Nhiều bài thơ viết cho cái riêng, cho tình yêu, nhưng Đặng Vương Hưng cũng có những tác phẩm hướng tới thế sự rộng hơn, từ cách dâng sao giải hạn cũng đi vào lục bát và thơ, gióng tiếng chuông cảnh tỉnh con người: “Dâng sao giải hạn tràn lan/ Vào chùa cứ ngỡ họp bàn công ty/ Giám đốc nhưng kiêm trụ trì/ Xây chùa to đẹp cũng vì kinh doanh”. Thơ lục bát đi vào đời sống hiện đại và góc nhìn của nhà thơ trước thực tại, giữa đời và đạo, đang tải những gập ghềnh khó gỡ, nếu không gỡ được thì văn hóa truyền thống Việt đi về đâu?

Hay ở góc nhìn khác, bài “Danh nhân”: “Cho dù gác tía lầu son/ Cũng thành cát bụi héo mòn mà thôi”. Cách nhìn về vay và trả của đời người, lại không tính được qua con tim mỗi người: “Không tin? Áp ngực mà xem/ Trái tim sẽ bảo đang thèm được vay/ Vay hôm qua trả hôm nay/ Vay sau trả trước, vay ngày trả đêm”. Thật thú vị với cách tiêu pha vay trả không có lượng bạc vàng, hay tiền tài, lỗ lãi, mà thơ ca có sức nặng khác đó là giá trị của thời gian.

Với góc nhìn đa diện, về tình yêu, quê hương, người lính, về thiên nhiên và sự xê dịch xa, rộng của hơn một ngàn trang thơ “Lục bát mỗi ngày”, có thể người đọc không thể tải hết trong một vài lần đọc. Nhưng Đặng Vương Hưng đã làm được điều mình đam mê: Dụng công làm sách. Ngoài các tác phẩm văn xuôi như “Nếu tôi là tỷ phú”, “Tin đồn”, “Chạy trốn và mất tích”, Đặng Vương Hưng chủ biên nhiều cuốn sách như “Những lá thư thời chiến Việt Nam”, “Nhật ký về chiến tranh Việt Nam”. Và gia tài của Đặng Vương Hưng còn có thơ, mà sở trường anh vốn đam mê thơ lục bát. Thơ Đặng Vương Hưng lạc quan và yêu sống. Anh như con ong cái kiến chuyên cần viết, tự thú “ta mang theo chút bùa mê”. Mê thơ, vậy thôi.

Phương Hoa (theo hanoimoi.com.vn)



TAG:
Tin tức Mới:

Ý kiến của bạn

Họ tên:
Email: