Văn hoá - Văn nghệ » Tác giả - tác phẩm

Dùng dằng hương cỏ mùa thu

Thứ Sáu, 29/11/2019

Mùa thu, khi những loài hoa mang cái tên kiêu sa đều vội vã trở về trong một chiếc bình cắm nào đó, ta chậm chân nên chẳng kịp có nó cho riêng mình. Thôi thì, đành đem lòng thương nhớ một sắc hoa dại. Nhưng rồi, mùa hoa dại cũng qua. Ta đứng nhìn, cứ bùi ngùi, nuối tiếc…

Khi mùa thu được gọi tên, bất giác, ai cũng hình dung đến những góc phố Hà Nội đang say nồng hương hoa sữa. Hay lắm lúc, lòng thấy rạo rực với màu hoa dã quỳ trên đất cao nguyên. Và khi trở về giữa ngõ nhỏ thân quen, thấy vội vã những gánh hoa cúc vàng, cúc trắng… Chao ôi, bao sắc màu riêng có chỉ hẹn ở mùa thu. Và trong tất thảy sắc thu ấy, ta đã từng phải lòng những khóm hoa thạch thảo - một loài hoa chỉ thắp rộ lên sắc tím vào những ngày cuối mùa, khi mà những sắc màu khác đã bắt đầu tàn. Không biết vì sắc tím gợi bao thương nhớ, bao hẹn ước của tuổi đôi mươi như ta đã từng qua, từng có, hay vì sự dùng dằng níu kéo của nó khi mùa thu sắp xa.

Thạch thảo - cái tên đẹp của một loài hoa dại đã từng theo ta cả một quãng đời. Ít ai biết rằng, sắc tím của loài hoa mang vẻ đẹp hoang dại ấy lại chở trong mình nhiều nỗi buồn đến thế. “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo/ Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi”… Những ca từ gợi nỗi buồn man mác ấy trong ca khúc “Mùa thu chết”- một sáng tác của nhạc sĩ Phạm Duy đã bao lần khiến ta thổn thức. Đó là một ngày thu rất lạ, người dưng đi, mang cả những hẹn ước theo đi… Người ta hay bảo, sự dang dở nào cũng để lại nhiều tiếc nuối. Nhưng trong vô vàn tiếc nuối ấy, thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy những êm đềm đã qua. Như lúc này đây, khi sắc tím thạch thảo đang căng mình báo hiệu mùa thu đã bắt đầu dùng dằng giữa đi và ở, lòng chợt nghĩ đến những luyến lưu…

Trong sắc tím của hoa thạch thảo, có sự hiện diện của nỗi buồn thật trong trẻo và tinh khôi. Ta nhìn hoa mà như soi được cả ý nghĩ trong lòng mình. Hình như mỗi mùa thu đi qua, ý nghĩ nơi lòng mình cũng đầy biến đổi. Mới mùa thu năm nào, đứng giữa cánh đồng thạch thảo ngút ngàn sắc tím trong buổi tinh mơ, sau một đêm, cảm giác như thời gian mệt nhòa trôi trên những khóm hoa ấy. Nhìn những cụm thạch thảo ướt đẫm sương đêm mà hình dung như thạch thảo đang khóc... Bây giờ, khi đã đi qua biết bao mùa thu trong quãng đời tuổi trẻ, thấy mình đã nhiều vững vàng, rắn rỏi, tin yêu…

***

Có những đêm mùa thu, nghiêng bên nào cũng chẳng thể chợp mắt. Đã từng nhớ một mùa hoa. Đã từng nhớ một bàn tay ấm. Giờ, lặn vào ngã rẽ mà quên. Tha thiết bao nhiêu rồi cũng thế... Bão bùng bao nhiêu rồi cũng thế... Mùa thu đi, hương cỏ cũng bay đi. Buồn hay vui chẳng khiến lòng bận thêm chút nữa. Chỉ là tình cờ lại bắt gặp một sắc thu, chợt trong lòng bỗng dậy lên xao xuyến...

Tản văn của Hoàng Cúc



TAG:
Tin tức Mới:

Ý kiến của bạn

Họ tên:
Email: