Văn hoá - Văn nghệ » Tác giả - tác phẩm

Sương lạnh Tà- him

Thứ Năm, 31/01/2019

Truyện ngắn Hoàng Cúc

 

Những ngày cuối năm, cả bản Tà – him như chìm trong sương giá. Cảm giác như có quàng lên người bao nhiêu khăn mũ, áo choàng thì cái rét buốt cũng xuyên ngấm vào thịt da. Vậy mà những lần Sang cùng đồng đội xuống bản nắm tình hình, thấy nhiều đứa trẻ vẫn ăn mặc phong phanh, vui đùa hồn nhiên. Thương bọn trẻ, Sang lại nghĩ đến cô con gái bé bỏng của mình, nghĩ đến lời hứa sum họp từ Xuân năm trước. Nhưng với tình hình buôn lậu và ma túy phức tạp như hiện nay, có lẽ Tết này Sang lại vắng nhà, lại thêm một lần lỡ hẹn cùng con.

- Cán bộ Sang đâu! Cán bộ Sang! Cán bộ có nghe tiếng A Dứ này gọi thì đáp một tiếng.

A Dứ vừa dứt lời thì A Tằng giọng bức xúc:

- Không thể chấp nhận được. Không thể để thế này được…

Không can ngăn được A Dứ và A Tằng, người gác cổng dặn họ đứng đợi rồi chạy đi báo tin cho Phó đồn trưởng đồn biên phòng Sang. Một lát sau, Sang lên tiếng:

- Chào A Dứ, A Tằng. Hôm nay không bận lên rẫy hay sao mà lại đến tìm Sang vậy?

- Không thể nào yên cái bụng mà lên rẫy lên ràng được cán bộ Sang ạ.

- Sao vậy? À, mời hai anh em vào trong nhà khách rồi nói chuyện.

- Anh em chúng tôi lên thưa với cán bộ xuống bắt thằng A Lểnh nhốt tù đi. Chứ cứ để như thế này thì thật là nguy hại.

- Chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?

- Nhà chúng tôi tuần trước mới bị mất trộm con bò. Sáng nay ra kiểm đàn, lại phát hiện mất thêm một con nữa.

- Còn nhà A Dứ tôi bị mất chiếc xe đạp mà vợ thường dùng để thồ hàng xuống chợ. Bây giờ chúng tôi lấy gì mà đi kiếm cơm, còn nuôi cả một đàn con?

- Thế sao A Dứ, A Tằng lại đòi đưa thằng A Lểnh vào tù? A Dứ, A Tằng biết nó trộm à?

- Không ạ! A Tằng này không thấy tay thằng A Lểnh dắt bò nhà mình.

- A Dứ cũng không thấy tay thằng Lểnh đánh cắp xe đạp nhà mình. Nhưng mà chúng tôi để ý, dạo này trong bản hay xảy ra các vụ mất trộm. Còn nhà thằng Lểnh thì càng ngày càng giàu lên.

- Nhà A Lểnh giàu lên như thế nào?

- Nhà nó vừa mua xi măng về xây cái cổng hôm trước. Xong lại mua một cái giường, một cái tivi. Nghe đâu nó bảo, nó sẽ cố gắng sắm lấy cái tủ lạnh nữa đấy.

- A Tằng nghĩ, nếu nó không phải là thằng ăn cắp, thì thử hỏi lấy đâu tiền mà nó sắm được lắm thứ thế hả cán bộ?

- A Dứ, A Tằng cứ bình tĩnh. Tiếp nhận thông tin này, chúng tôi sẽ đến hiện trưởng để tìm hiểu. Cứ yên tâm, sự thật rồi sẽ được phơi bày.

*

* *

Sang trầm ngâm hồi lâu bên chồng hồ sơ trên bàn. Trong 2 tháng vừa qua, bản Tà- him đã xảy ra 5 vụ trộm cắp. Qua công tác trinh sát, xác minh ban đầu, khả nghi nhất chính là nhóm thanh niên 5 người ở địa phương khác, thường chở xoong, nồi, chăn, chiếu bằng ô tô tải đến bán ở khu vực chợ Tà- him. Nghe tin trình báo của A Dứ, A Tằng, Sang có chút băn khoăn, nhưng Sang không tin A Lểnh liên quan đến những vụ trộm đó.

Hơn 5 năm về công tác tại đồn Biên phòng Tà- him, Sang thuộc từng lối mòn dẫn đến 15 nếp nhà ở bản, nhớ tên, nhớ tuổi từng đứa trẻ trong bản. Không chỉ riêng về nghiệp vụ mà còn qua những lần đến nhà ăn Tết cùng bà con, Sang ít nhiều hiểu được tính tình, gia cảnh của từng người. Riêng với A Lểnh, Sang luôn giữ một niềm tin chắc như đinh đóng cột. Vợ A Lểnh mắc bệnh nặng, vì không có tiền chạy chữa cho vợ nên A Lểnh đành bất lực nhìn người vợ trút hơi thở trên tay mình. Vợ mất từ khi cô con gái mới vừa tròn một tuổi, đến nay, A Lểnh vẫn sống cảnh gà trống nuôi con. Thương con, thương gia cảnh của mình, A Lểnh quyết tâm thoát ra khỏi cái nghèo đeo bám dai dẳng. A Lểnh chịu khó làm lụng ngày đêm không biết mệt. Ngày mùa, A Lểnh lên rẫy trồng sắn, trồng ngô. Dạo có người mách, cây keo có giá trị kinh tế cao, A Lểnh lại lặn lội về vùng xuôi tìm mua cây con về trồng. San đất, bạt rừng, những giọt mồ hôi đổ xuống, bàn tay A Lểnh sạn chai… Rồi A Lểnh cũng đã có một rừng keo xanh ngút mắt. Những hôm đi thăm cây, A Lểnh còn tranh thủ kiếm củi, gánh về xuôi bán. Thời gian rảnh rỗi, ai thuê làm việc gì A Lểnh cũng nhận. Nhiều người trêu, A Lểnh không có vợ thì làm lắm để làm gì. A Lểnh chỉ gượng cười, làm để nuôi con gái. Từng chứng kiến A Lểnh đi qua những mất mác, sóng gió; được cùng A lểnh chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống mỗi ngày, Sang không tin một người chất phác, chịu thương chịu khó, tình nghĩa trước sau như A Lểnh lại là một kẻ cắp.

*

* *

Nhìn cánh cổng mới mở toang biết là A Lểnh đang ở nhà nên Sang cất tiếng gọi:

- A Lểnh ơi! A Lểnh!

- Thưa, ai đấy ạ?

- Là cán bộ Sang với cán bộ Tú đây!

- Quý hóa quá. Mời cán bộ lên nhà. Lâu không thấy cán bộ ghé nhà A Lểnh chơi.

- A Lểnh thông cảm. Tôi với anh Tú cũng bận nhiều việc.

- Nhà vẫn dành chum rượu ngon để mời cán bộ đấy.

- Cám ơn A Lểnh. Chắc phải hẹn A Lểnh dịp khác cơm no rượu say thôi!

- Cán bộ dạo này giận gì A Lểnh mà khách sáo quá vậy?

- Không. A Lểnh đừng hiểu nhầm. Nghe tin cuộc sống của gia đình A Lểnh dạo này khấm khá lên, cán bộ mừng, tiện đường đi công tác nên ghé thăm.

- Ôi! A Lểnh đã làm được gì đâu. Nhờ gánh thuê vài chuyến hàng mà A Lểnh mới có tiền mua sắm mấy thứ trong nhà thôi.

- A Lểnh gánh thuê hàng gì mà được tiền công nhiều vậy? Hay hôm nào A Lểnh cho cán bộ tranh thủ đi theo với, để kiếm thêm tiền gửi về xuôi nuôi vợ, nuôi con – Vừa nói, Sang vừa cười trêu A Lểnh.

- Ấy chết, ai lại thế. Mà thôi, A Lểnh không nói được chuyện này đâu. Thằng mặt râu nó bảo, A Lểnh mà kể chuyện này ra thì Ma Giàng sẽ bắt A Lểnh cụt lưỡi đấy. Ma Giàng thiêng lắm đấy. A Lểnh không đưa cán bộ theo được đâu.

Nghe A Lểnh nhắc đến biệt hiệu “Thằng mặt râu”, trong đầu Sang như có một ý nghĩ lạ vụt qua. Chính là thằng Vượng, bọn con nghiện vẫn gọi là Vượng râu. Tháng trước đã liệt vào “danh sách đen” rồi. Vậy là ma túy đang thẩm lậu vào địa bàn Tà – him.

Sau một hồi đuổi theo những suy nghĩ ấy, Sang lên tiếng:

- Có vẻ A Lểnh với cán bộ Tú nói chuyện “hợp cạ” quá nhỉ. Nhưng thôi, hẹn A Lểnh dịp khác chúng tôi sang chơi. Anh em tôi về đồn còn có việc quan trọng khác.

Như chợt nhớ ra điều gì, Sang tiếp lời:

- À, này A Lểnh. Mình có nói bà xã gửi lên mấy cái áo bông cũ, chắc là con gái A Lểnh mặc vừa. Sáng ngày kia A Lểnh ra đồn biên phòng lấy về cho cháu mặc đi học cho đỡ lạnh.

- Cám ơn cán bộ Sang. A Lểnh nhất định tới.

*

* *

Sau giờ cơm tối, Sang ngồi trầm ngâm bên chồng hồ sơ với kết quả điều tra về các vụ trộm trong bản. A Lểnh hoàn toàn vô can. Nhưng điều khiến Sang bận tâm nhất đó chính là nội dung cuộc họp chiều nay. Đàn em Vượng râu đã lợi dụng sự thiếu hiểu biết của A Lểnh để đưa anh vào đường dây vận chuyển trái phép ma túy… Bắt Vượng râu và đồng bọn ra chịu tội trước pháp luật, trả lại sự bình yên cho bản Tà-him là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu tại thời điểm này. Nhưng Sang còn băn khoăn một chuyện khác. Sang muốn giúp A Lểnh nhận thức được hành vi của mình là phạm pháp, mặc dù trong vụ án này, A Lểnh chỉ là vô tình, bị người khác lợi dụng…

Sáng mở cửa, A Lểnh đã thấy sương núi tràn vào kín nhà. Nghĩ đến hình ảnh chiếc áo bông mà Sang đã nói rồi đưa mắt nhìn cô con gái nhỏ đang chuẩn bị cặp sách đến trường lòng A Lểnh như có lửa ấm. Rồi A Lểnh hình dung con bé mặc chiếc áo, tung tăng đến lớp khoe các bạn. Chắc là các bạn sẽ khen chiếc áo đẹp, sẽ hỏi con gái là ai mua cho, mua ở tận đâu… Từ khi vợ qua đời, A Lểnh luôn cố gắng để bù đắp cho con những phần khuyết thiếu. A Lểnh vừa làm cha, vừa vụng về làm mẹ, hy vọng với tình yêu thương mà mình dành cho con gái, con sẽ bình an mà lớn và sẽ là một đứa trẻ ngoan.

Chợt sực nhớ lời cán bộ Sang dặn, A Lểnh vội vàng khoác chiếc áo choàng đi đến đồn biên phòng gặp cán bộ Sang.

- Chào cán bộ Sang!

- A Lểnh tới rồi đấy à. Đúng hẹn quá.

- Vì hẹn với cán bộ nên hôm nay A Lểnh nghỉ đi gánh hàng đấy.

- A Lểnh không sợ thằng mặt râu cắt việc hay sao mà nghỉ gánh hàng cho nó?

- Kể ra cũng tiếc cán bộ ạ. Nghỉ một chuyến hàng là mất gần cả triệu bạc. Việc cũng không nặng nhọc nhưng tiền công được cao lắm.

- Thế A Lểnh có biết hàng đấy là gì không?

- Có chứ cán bộ. Toàn củi rừng thôi, kèm thêm một gói hàng độ bằng cái cốc uống nước.

- A Lểnh có biết bên trong gói hàng đấy là gì không?

- A Lểnh có hỏi, cái thằng giao hàng chỉ bảo là đồ để cúng Ma Giàng. Nó dọa, nếu A Lểnh hỏi nhiều là nó dùng dao cắt lưỡi. Còn nếu A Lểnh tự ý mở ra xem là Ma Giàng bắt cho mù mắt đấy.

- Thế A Lểnh có tin Ma Giàng không?

- Ấy! Tin chứ cán bộ. Tin lắm. Cán bộ không phải người bản Tà - him nên cán bộ không biết đấy thôi. Con Ma Giàng nó thiêng lắm đấy cán bộ ạ.

- Thế A Lểnh đã lần nào nhìn thấy con ma ấy chưa?

- Chưa ạ. Nếu nhìn thấy nó thì giờ này chắc A Lểnh đã không còn ngồi đây rồi. Mà thôi. A Lểnh không nói chuyện gánh hàng thuê đâu. Thằng mặt râu bảo, A Lểnh mà kể nhiều người biết, đến tai Ma Giàng, nó hại cả nhà A Lểnh chết yểu đấy.

- Thế A Lểnh có tin cán bộ Sang và Tú không.

- Dạ, tin chứ ạ. Tin lắm ạ. Nhờ cán bộ mà con gái A Lểnh được học cái chữ. A Lểnh biết ơn cán bộ lắm.

- Chúng tôi biết, A Lểnh là một người thật thà, chất phác. Nhưng cũng chính vì thế nên người khác lợi dụng A Lểnh để làm việc phạm pháp đấy.

- Cán bộ nói sao ạ?

- Qua điều tra, xác minh cho thấy, cái gói đồ mà thằng mặt râu gửi kèm theo củi rừng để A Lểnh vận chuyển hàng ngày, rất có thể là ma túy.

- Không thể như thế đâu ạ. A Lểnh không tin thế đâu ạ.

- Nếu không là ma túy với lợi nhuận khủng, bọn chúng sẽ không trả công cho A Lểnh cao như vậy cho một công việc không mấy nặng nhọc.

A Lểnh sững người, ngồi thụp xuống đất.

Sang bước đến gần, vỗ vai A Lểnh, nói:

- Chúng tôi luôn tin A Lểnh. Vì tin và quý A Lểnh nên chúng tôi muốn giúp A Lểnh tránh khỏi sự lợi dụng, lôi kéo của kẻ xấu.

- Nhưng muộn rồi cán bộ ạ. A Lểnh sẽ bị ngồi tù.

- Trường hợp của A Lểnh là vô ý nên sẽ không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

- Thật không hả cán bộ?

- Đúng vậy.

- Thế A Lểnh phải làm gì bây giờ?

- A Lểnh muốn lấy công chuộc tội thì phải giúp đỡ cán bộ vây bắt các đối tượng đang có hành vi phạm pháp đó. Đưa chúng ra chịu tội trước vành móng ngựa.

- Nhưng A Lểnh sợ thằng mặt râu lắm.

- A Lểnh yên tâm. Chúng tôi sẽ có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho A Lểnh nếu A Lểnh đồng ý hợp tác.

- Được giúp đỡ cán bộ, A Lểnh không nề hà việc gì. A Lểnh xin vâng. Nhưng cán bộ ơi, cứ tình hình này, những người dân thật thà, chất phát của bản Tà- him sẽ bị bọn chúng dụ dỗ để làm việc phạm pháp mất thôi.

- Chúng tôi sẽ tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền để đồng bào nắm rõ tình hình.

- A Lểnh xin tiên phong đi tuyên truyền, vận động bà con, để bà con biết được thủ đoạn, phương thức của bọn người xấu mà tránh.

- Tốt! Tốt lắm A Lểnh ạ! Theo nguồn tin chính xác thì 4 ngày nữa, đúng vào Ba mươi Tết, chúng sẽ có một chuyến hàng chuyển về xuôi. Chắc chắn bọn đàn em của Vượng râu sẽ tìm thuê A Lểnh gánh hàng. A Lểnh chỉ cần nhận lời, làm theo đúng yêu cầu của bọn chúng. Những việc còn lại, đã có cán bộ, chiến sĩ lo.

- A Lểnh xin vâng!

- Nhớ là từ nay cho đến hôm ấy, A Lểnh cứ chuẩn bị mọi việc để đón Tết như bình thường, tránh để bọn chân tay của Vượng râu nghi ngờ, làm hỏng kế hoạch. 29 Tết này chúng ta sẽ đến nhà già làng ăn Tết. Khi mọi người về vãn, chúng ta sẽ ngồi lại để bàn bạc cụ thể kế hoạch sắp tới.

- Vâng. A Lểnh chào cán bộ!

- Khoan, khoan! Chiếc áo bông đây, A Lểnh mang về cho con gái nhé. Đài báo Tết này vùng núi rét lắm, nghe đâu đợt này rét hơn cả năm ngoái đấy. Nhắc cháu đi học phải giữ ấm cho đảm bảo sức khỏe.

Đón lấy chiếc áo từ tay Sang, A Lểnh mắt không rời, trong lòng rộn lên niềm vui khó tả. Như chợt phát hiện ra điều gì, A Lểnh hỏi:

- Ơ kìa cán bộ Sang. Đây là áo mới, còn nguyên nhãn mác. Sao cán bộ bảo áo cũ của con gái cán bộ ạ? Món hàng này chắc đắt lắm, A Lểnh không dám nhận đâu ạ!

- Nếu hôm trước mà bảo gửi tặng cho con gái áo mới, chắc chắn A Lểnh sẽ ngại, từ chối không đến. Nên tôi đành bảo như vậy. Thôi, A Lểnh cứ cầm lấy cho tôi vui.

A Lểnh cầm tay Sang, rưng rưng xúc động, nghèn nghẹn nói lời cảm ơn. Bước qua khỏi cổng đồn biên phòng, chân A Lểnh đi như chạy. Như sợ chiếc áo bay theo từng đợt gió mùa đang làm rung lên những ngọn cây trên cao, tay A Lểnh giữ chặt hơn chiếc áo. Tết này, con gái A Lểnh không còn phải đòi ngủ cạnh bếp lửa, không còn phải lủi thủi trong nhà, bỏ lỡ những lễ hội của bản. Con gái A Lểnh sẽ diện chiếc áo mới này để đi chơi hội cùng bạn. Con gái A Lểnh rồi sẽ cười thật nhiều. Nụ cười như mang cả nắng ấm mùa Xuân về trong lòng A Lểnh. Nụ cười như làm bừng sáng cả ngôi nhà thiếu vắng bóng dáng người phụ nữ bao nhiêu năm qua.

Mùa Xuân đến rất gần rồi!


 




TAG:
Tin tức Mới:

Ý kiến của bạn

Họ tên:
Email: