Thời Sự

MỘT SỐ Ý KIẾN VỀ DỰ THẢO LUẬT KHÁM BỆNH, CHỮA BỆNH (SỬA ĐỔI)

Thứ Sáu, 27/05/2022

LTS: Ngày làm việc thứ 4, kỳ họp thứ 3, Quốc hội thảo luận một số dự án luật. Đồng chí Hoàng Thị Thúy Lan, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh, Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh đã có tham luận “Một số ý kiến về Dự thảo Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi). Báo Vĩnh Phúc trân trọng đăng toàn văn ý kiến tham luận của đồng chí.

Kính thưa chủ tọa phiên họp!

Kính thưa Quốc hội!

Tôi xin có một số ý kiến về dự án Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi) như sau:

1. Về sự cần thiết sửa đổi Luật

Tôi tán thành sự cần thiết sửa đổi toàn diện Luật Khám bệnh, chữa bệnh nhằm thể chế hóa Nghị quyết số 20-NQ/TW ngày 25/10/2017 của Hội nghị Trung ương 6 khóa XII về tăng cường công tác bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân trong tình hình mới, Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIII, khắc phục những bất cập, vướng mắc phát sinh qua quá trình thi hành Luật Khám bệnh, chữa bệnh năm 2009.

Nghị quyết của Đảng đã nêu“Nghề y là một nghề đặc biệt. Nhân lực y tế phải đáp ứng yêu cầu chuyên môn và y đức; cần được tuyển chọn, đào tạo, sử dụng và đãi ngộ đặc biệt” và đặt ra yêu cầu “Tính đúng, tính đủ giá dịch vụ y tế và có cơ chế giá, cơ chế đồng chi trả nhằm phát triển vững chắc hệ thống y tế cơ sở”. Do đó, trong lần sửa đổi này cần phải thể chế hóa các quan điểm này của Đảng.

2. Về các vấn đề còn ý kiến khác nhau theo Tờ trình của Chính phủ

a) Về thẩm quyền cấp, thu hồi Giấy phép hành nghề

Tôi nhận thấy dự thảo Luật đã thể chế yêu cầu của Nghị quyết số 20-NQ/TW về việc thành lập Hội đồng y khoa Quốc gia. Tuy nhiên, về vấn đề tổ chức thi, cấp chứng chỉ hành nghề trong dự thảo Luật giao Hội đồng y khoa Quốc gia thực hiện (Điều 21 và Điều 25) là chưa bám sát tinh thần Nghị quyết số 20-NQ/TW “tổ chức thi, cấp chứng chỉ hành nghề có thời hạn phù hợp với thông lệ quốc tế. Thí điểm giao cho cơ quan độc lập tổ chức cấp chứng chỉ hành nghề”. Đồng thời, theo Báo cáo đánh giá tác động của dự án Luật thì thông lệ quốc tế hiện nay, các nước trên thế giới cũng có quy định, lựa chọn khác nhau về đơn vị tổ chức kỳ thi quốc gia đánh giá năng lực hành nghề, nhưng có thể xếp vào 3 nhóm (1) Tổ chức độc lập với cơ quan quản lý nhà nước (Hoa Kỳ, Canada, Anh...); (2) Cơ quan quản lý nhà nước chịu trách nhiệm (Nhật Bản, Trung Quốc); (3) Phối hợp giữa cơ quan quản lý nhà nước với hội nghề nghiệp; tuy nhiên, Báo cáo đánh giá tác động không nêu rõ thông lệ quốc tế giao nhiệm vụ này cho Hội đồng y khoa quốc gia. Do đó, đề nghị Chính phủ báo cáo làm rõ việc giao Hội đồng y khoa quốc gia nhiệm vụ tổ chức thi, cấp, chứng chỉ hành nghề phù hợp như thế nào với thông lệ quốc tế để Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội có đầy đủ cơ sở xem xét.

Do đó, tôi tán thành với Phương án 2 như ý kiến thẩm tra của Ủy ban Xã hội.

b) Về sử dụng ngôn ngữ trong khám bệnh, chữa bệnh của người nước ngoài, người Việt Nam định cư ở nước ngoài tại Việt Nam (Điều 24)

Tôi cho rằng, việc quy định sử dụng ngôn ngữ trong khám chữa bệnh của người nước ngoài, người Việt Nam định cư ở nước ngoài tại Việt Nam là rất cần thiết để tránh xảy ra những sai sót trong khám chữa bệnh, cũng như hạn chế các hậu quả, tai biến như thời gian qua. Do đó, tôi tán thành với phương án 1, đồng thời đề nghị xác định rõ tiêu chí xác định “biết tiếng Việt thành thạo” là như thế nào. Hiện tại, Bộ Giáo dục và đào tạo có Thông tư số 17 năm 2015 quy định về khung năng lực tiếng việt 6 bậc dành cho người nước ngoài thì đối với lĩnh vực khám chữa bệnh thì yêu cầu bậc mấy? Có phải học tiếng việt chuyên ngành y khoa hay không? Đồng thời việc quy định này phải tránh trở thành rào cản kỹ thuật đối với các bác sỹ nước ngoài có trình độ cao đến làm việc, hành nghề khám chữa bệnh tại Việt Nam, nhất là đối với một số lĩnh vực khám chữa bệnh mà nước ta còn yếu, cần tranh thủ kiến thức, kỹ năng chuyên môn của các chuyên gia nước ngoài trong điều kiện nước ta ngày càng hội nhập quốc tế sâu rộng. Trường hợp không thể quy định tiêu chí rõ ràng thì đề nghị áp dụng như quy định của Luật Khám bệnh, chữa bệnh năm 2009.

3. Về các nội dung khác

a) Về thời hạn của giấy phép hành nghề

Tôi tán thành với quy định giấy phép hành nghề có thời hạn để phù hợp với thông lệ quốc tế. Tuy nhiên, tôi cho rằng, cần có phân loại các đối tượng cần phải cấp lại giấy phép hành nghề và thời hạn cụ thể với từng loại giấy phép hành nghề tương ứng với các chức danh cụ thể. Những trường hợp đã được cấp giấy phép hành nghề, đang hành nghề thường xuyên tại các cơ sở khám chữa bệnh thì phải có thể kéo dài thời hạn giấy phép hành nghề và thủ tục này đơn giản hơn các đối tượng không hành nghề thường xuyên, có thời gian chuyển công việc khác thì cần phải làm thủ tục cấp lại giấy phép hành nghề. Đồng thời, cần có quy định với các đối tượng đã hành nghề lâu năm, ví dụ bác sỹ chuyên khoa 20 năm thì không cần phải cấp lại giấy phép hành nghề mà được tự động kéo dài thời hạn giấy phép hành nghề bằng quy định của pháp luật chứ không phải thực hiện thủ tục đề nghị. Việc cấp lại giấy phép hành nghề là thủ tục hành chính, sẽ phát sinh rất nhiều chi phí về mặt tiền bạc cũng như thời gian của cả cơ quan cấp phép và đối tượng yêu cầu cấp phép.

b) Về quy định chức danh nghề nghiệp phải có giấy phép hành nghề (Điều 18)

Dự thảo Luật quy định 09 nhóm chức danh phải có giấy phép hành nghề trong đó có y sỹ lực lượng vũ trang nhân dân. Tuy nhiên, theo Luật Khám bệnh, chữa bệnh hiện hành, về chức danh y sỹ gồm có y sỹ trong lực lượng vũ trang nhân dân và y sỹ ngoài lực lượng vũ trang nhân dân đều phải cấp giấy phép hành nghề. Việc dự thảo Luật quy định chỉ cấp chứng chỉ hành nghề đối với chức danh y sỹ thuộc lực lượng vũ trang nhân dân, được hiểu là chức danh y sỹ ngoài lực lượng vũ trang sẽ không phải cấp giấy phép hành nghề hay là không còn chức danh y sỹ ngoài lực lượng vũ trang nhân dân nữa. Đề nghị cơ quan soạn thảo làm rõ vấn đề này.

Bên cạnh đó, về kỹ thuật văn bản liên quan đến chức danh y sỹ: điểm b khoản 1 Điều 18 quy định y sỹ thuộc lực lượng vũ trang và viết tắt là y sỹ. Từ đó trong dự án luật xuất hiện khái niệm y sỹ tại các Điều 19 và Điều 104 nhưng không rõ y sỹ ở đây là y sỹ nào, y sỹ chung hay là y sỹ thuộc lực lượng vũ trang? Do đó, đề nghị thống nhất về kỹ thuật văn bản để có cách hiểu thống nhất.

c) Về trách nhiệm đóng phí duy trì giấy phép hành nghề (Điều 38)

Khoản 8 Điều 38 của dự thảo Luật quy định người hành nghề có trách nhiệm đóng phí duy trì giấy phép hành nghề theo mức do Bộ trưởng Bộ Tài chính quy định.

Tôi đề nghị làm rõ lý do phải có khoản thu này? Đồng thời làm rõ khi thực hiện thủ tục cấp mới, điều chỉnh, gia hạn,cấp lại giấy phép hành nghề có thu phí hay không? Nếu đã thu phí rồi thì tại sao phải có khoản thu duy trì giấy phép hành nghề?

Việc có quá nhiều khoản phí phải thu phải trả ngoài việc tăng nguồn thu cho ngân sách nhưng mặt khác lại là gánh nặng trực tiếp cho đối tượng hành nghề và gián tiếp cho chính bệnh nhân. Trong nội dung góp ý các các cơ quan trong hồ sơ dự án Luật cũng không có ý kiến của Bộ Tài chính về nội dung này, do đó, tôi đề nghị Bộ Tài chính có ý kiến đánh giá tác động về mặt tài chính đối với quy định này để gửi đại biểu Quốc hội nghiên cứu khi xem xét, thông qua dự án Luật.

d) Về phân tuyến khám bệnh, chữa bệnh

Tôi tán thành với việc phân chia tuyến khám bệnh, chữa bệnh từ 4 cấp hành chính thành 3 cấp chuyên môn như trong dự thảo Luật.

Tuy nhiên việc chia tuyến khám bệnh, chữa bệnh có liên quan trực tiếp đến quy định của Luật Bảo hiểm y tế. Trong khi đó, ngày 24/5/2022 vừa qua, khi thảo luận về Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2023, điều chỉnh năm 2022, dự án Luật Bảo hiểm y tế chưa đủ điều kiện để đưa vào Chương trình và cơ quan trình phải hoàn thiện lại hồ sơ. Do đó, đề nghị cơ quan soạn thảo có ý kiến cụ thể về nội dung này vì Luật Khám bệnh, chữa bệnh nếu theo đúng tiến độ thì sẽ được Quốc hội thông qua trước Luật Bảo hiểm y tế.

e) Về giá dịch vụ khám bệnh, chữa bệnh (Điều 91)

Dịch vụ KCB là dịch vụ đặc biệt, người bệnh không có quyền thỏa thuận và trả giá và lĩnh vực khám bệnh, chữa bệnh là lĩnh vực an sinh xã hội, có tác động lớn đến quyền được chăm sóc, bảo vệ sức khỏe của nhân dân, đến ngân sách nhà nước, quỹ bảo hiểm y tế cũng như tài chính của mỗi người dân.

Thực tế hiện nay, chi phí khám bệnh chữa bệnh đang vượt quá mức thu nhập của người dân, đặc biệt là những bệnh nan y, rất nhiều trường hợp phải bán hết nhà cửa đến chữa bệnh, con cái không có cơ hội đến trường, chữa bệnh xong thì phải gánh một khoản nợ khổng lồ, chưa kể có trường hợp nợ mà bệnh không khỏi.

Do đó, tôi cho rằng, việc quyết định giá dịch vụ khám chữa bệnh cho cả khối công lập và tư nhân cần phải do Nhà nước quyết định để bảo đảm đúng bản chất của Nhà nước xã hội chủ nghĩa, không thể có chuyện cùng điều trị một loại bệnh mà bệnh viện này giá này, bệnh viện khác giá khác, có chăng chỉ là khác nhau về giá giường nằm, thuốc điều trị khác nhau.

Trên đây là một số ý kiến về dự án Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi), tôi xin hết ý kiến, xin cảm ơn Quốc hội.

H.T.T.L



TAG:

Ý kiến của bạn

Họ tên:
Email: